Chào mừng quý vị đến với website của Lam Kiều School
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Bài viết > Tin tức >
Nguyễn Thế Hoàng @ 19:26 25/05/2012
Số lượt xem: 175
Hè cuối cấp
Hè cuối cấp!?!
" Thế là hết những ngày đi học
Phượng nở vội vàng giục giã mùa thi..."
Có 1 lần, lúc loay hoay nhặt tờ giấy chỗ tôi ngồi, tôi vô tình đọc dc 1 câu thơ chẳng rõ dc viết từ lúc nào. Nhưng chắc hẳn ấy là của 1 năm cuối 1 mùa hạ cũng nóng thế này, rực màu phượng thế này...
" Rồi cũng biết hạ về bên cửa sổ
Hoa phượng mang áo đỏ cháy ngang trời
Có ai đứng so vai ngoài cửa lớp
Mắt bạn buồn vời vợi bỗng trong hơn...."
Đôi khi thấy những dòng thơ vô tình để lại của mấy anh chị trước, bất chợt nhận ra mỗi chiếc ghế, bàn, lưu giữ trong mình những kí ức của từng thế hệ.
4 năm ko phải 1 thời gian dài, đối với tôi, thời gian ngắn hay dài ko phụ thuộc vào từng khắc từng giờ mà phụ thuộc vào hành động, những KN, những cảm xúc mà tôi có.
Còn nhớ khi bước vào cấp II, cũng trải wa 1 mùa hè của cấp I đầy nắng, lúc ấy bận rộn với bạn mới, trường mới, ko cảm nhận dc rằng dòng thời gian trôi quá nhanh, bước vào hè mà ko nhận ra rằng hè đag hiển hiện.
Cách đây 2 năm, nhìn anh chị lớp 9 chụp hình, nô đùa, viết lưu bút, cũng tập tành viết lưu bút, nhưng nhớ ra, còn học chung với nhau 2 năm nữa cơ mà.
Năm cuối cấp, thấy 1 năm ko dài như mình tưởng, thoắt đến, thoắt đi. Có lúc cuống cuồng khoác vội cái áo ấm, bước ra đường trong 1 ngày mình đinh ninh là vẫn lạnh, chợt nhận ra, phượng đã nở từ lúc nào...
Năm cuối cấp, đứa nào cũng lớn hơn, chững chạc hơn.
Năm cuối cấp, ôn thi TN, chuẩn bị thi vaò c3 , cũng bận rộn với bài vở, trường lớp, tương lai nhưng vẫn ko bỏ qua thời gian nô đùa, nghịch ngợm.
Năm cuối cấp, lật từng trang lưu bút, bắt gặp tấm ảnh của 1 đứa bạn nào đấy, 1 dòng thơ viết vội nào đấy, 1 câu nói ngô nghê nào đấy. Chợt thấy sóng mũi cay cay, lành lạnh nơi đuôi mắt.
Nhỏ bạn thân quay sang ngạc nhiên " Mày khóc đấy à?"
Năm cuối cấp, ngó vội qua cửa sổ, nắng chiếu gắt, từng dáng cây đổ vệt 1 bóng dài. Phượng vẫn nở.
1 ngày của năm cuối cấp, nhớ đến nhiều thứ đã qua, bật cười vì 1 mẫu chuyện từ hồi xa lắc. Rồi giật mình nhận ra, người ta chỉ có 1 mùa hè của năm 15 tuổi.
Nhớ đến những buổi học vụng trộm quà vặt, len lén đọc Mực Tím trong những giờ mình cho là vô vị...
Nhớ dáng Cô giảng bài, dáng Thầy chỉ dạy, bỗng muốn thu hết ko gian những buổi học của năm cuối cấp vào tầm mắt. 1 chút luyến tiếc và nôn nao. Sắp xa trường rồi..
Từng hàng cây, từng góc phượng, hình như cứ nhắc đến phượng người ta lại nhớ đến nhiều thứ. Những thứ mà chỉ tuổi học trò mới có. Chợt nhớ đến người mải miết soạn bài cùng trang giáo án. Ko phải đến giờ mới nhận ra, nổi nhớ thầy cô cũng đỏ rực như phượng.
Năm cuối cấp, bỡ ngỡ trước tiếng chào của đàn em lớp dưới, bật cười, rồi lại tần ngần. Ừ nhỉ, lớn rồi.
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên dc khoảng thời gian 4 năm ấy. Có lẽ sẽ thu hết vào tầm mắt mấy mươi gương mặt wen thuộc với bản thân mình. Chắc sẽ ko quên đâu nhỉ...
Thực ra, chẳng cần bản thân tự hứa hẹn sẽ nhớ mãi mãi.
Thực ra, chẳng cần cố lưu giữ từng mảng kí ức một.
Thực ra, chẳng cần phải sợ hãi sẽ lãng quên 1 mùa hè của năm cuối cấp tuổi 15.
Vì đơn giản " Ràng buộc con người ko phải lời hứa, lời thề. Chỉ cần mình cảm thấy thiết tha với 1 điều nào đó, thế là đủ rồi".
1 ngày của năm cuối cấp tuổi 15, lần rơi 1 tờ giấy, vô tình đặt bút vào 1 khoảng trống...
" Có những mùa hè ko hề trở lại
Chỉ nghe tiếng ve trĩu cánh phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi xa mãi
Ngân khúc nhạc lòng trong nổi nhớ bâng khuâng..."
Phượng nở vội vàng giục giã mùa thi..."
Có 1 lần, lúc loay hoay nhặt tờ giấy chỗ tôi ngồi, tôi vô tình đọc dc 1 câu thơ chẳng rõ dc viết từ lúc nào. Nhưng chắc hẳn ấy là của 1 năm cuối 1 mùa hạ cũng nóng thế này, rực màu phượng thế này...
" Rồi cũng biết hạ về bên cửa sổ
Hoa phượng mang áo đỏ cháy ngang trời
Có ai đứng so vai ngoài cửa lớp
Mắt bạn buồn vời vợi bỗng trong hơn...."
Đôi khi thấy những dòng thơ vô tình để lại của mấy anh chị trước, bất chợt nhận ra mỗi chiếc ghế, bàn, lưu giữ trong mình những kí ức của từng thế hệ.
4 năm ko phải 1 thời gian dài, đối với tôi, thời gian ngắn hay dài ko phụ thuộc vào từng khắc từng giờ mà phụ thuộc vào hành động, những KN, những cảm xúc mà tôi có.
Còn nhớ khi bước vào cấp II, cũng trải wa 1 mùa hè của cấp I đầy nắng, lúc ấy bận rộn với bạn mới, trường mới, ko cảm nhận dc rằng dòng thời gian trôi quá nhanh, bước vào hè mà ko nhận ra rằng hè đag hiển hiện.
Cách đây 2 năm, nhìn anh chị lớp 9 chụp hình, nô đùa, viết lưu bút, cũng tập tành viết lưu bút, nhưng nhớ ra, còn học chung với nhau 2 năm nữa cơ mà.
Năm cuối cấp, thấy 1 năm ko dài như mình tưởng, thoắt đến, thoắt đi. Có lúc cuống cuồng khoác vội cái áo ấm, bước ra đường trong 1 ngày mình đinh ninh là vẫn lạnh, chợt nhận ra, phượng đã nở từ lúc nào...
Năm cuối cấp, đứa nào cũng lớn hơn, chững chạc hơn.
Năm cuối cấp, ôn thi TN, chuẩn bị thi vaò c3 , cũng bận rộn với bài vở, trường lớp, tương lai nhưng vẫn ko bỏ qua thời gian nô đùa, nghịch ngợm.
Năm cuối cấp, lật từng trang lưu bút, bắt gặp tấm ảnh của 1 đứa bạn nào đấy, 1 dòng thơ viết vội nào đấy, 1 câu nói ngô nghê nào đấy. Chợt thấy sóng mũi cay cay, lành lạnh nơi đuôi mắt.
Nhỏ bạn thân quay sang ngạc nhiên " Mày khóc đấy à?"
Năm cuối cấp, ngó vội qua cửa sổ, nắng chiếu gắt, từng dáng cây đổ vệt 1 bóng dài. Phượng vẫn nở.
1 ngày của năm cuối cấp, nhớ đến nhiều thứ đã qua, bật cười vì 1 mẫu chuyện từ hồi xa lắc. Rồi giật mình nhận ra, người ta chỉ có 1 mùa hè của năm 15 tuổi.
Nhớ đến những buổi học vụng trộm quà vặt, len lén đọc Mực Tím trong những giờ mình cho là vô vị...
Nhớ dáng Cô giảng bài, dáng Thầy chỉ dạy, bỗng muốn thu hết ko gian những buổi học của năm cuối cấp vào tầm mắt. 1 chút luyến tiếc và nôn nao. Sắp xa trường rồi..
Từng hàng cây, từng góc phượng, hình như cứ nhắc đến phượng người ta lại nhớ đến nhiều thứ. Những thứ mà chỉ tuổi học trò mới có. Chợt nhớ đến người mải miết soạn bài cùng trang giáo án. Ko phải đến giờ mới nhận ra, nổi nhớ thầy cô cũng đỏ rực như phượng.
Năm cuối cấp, bỡ ngỡ trước tiếng chào của đàn em lớp dưới, bật cười, rồi lại tần ngần. Ừ nhỉ, lớn rồi.
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên dc khoảng thời gian 4 năm ấy. Có lẽ sẽ thu hết vào tầm mắt mấy mươi gương mặt wen thuộc với bản thân mình. Chắc sẽ ko quên đâu nhỉ...
Thực ra, chẳng cần bản thân tự hứa hẹn sẽ nhớ mãi mãi.
Thực ra, chẳng cần cố lưu giữ từng mảng kí ức một.
Thực ra, chẳng cần phải sợ hãi sẽ lãng quên 1 mùa hè của năm cuối cấp tuổi 15.
Vì đơn giản " Ràng buộc con người ko phải lời hứa, lời thề. Chỉ cần mình cảm thấy thiết tha với 1 điều nào đó, thế là đủ rồi".
1 ngày của năm cuối cấp tuổi 15, lần rơi 1 tờ giấy, vô tình đặt bút vào 1 khoảng trống...
" Có những mùa hè ko hề trở lại
Chỉ nghe tiếng ve trĩu cánh phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi xa mãi
Ngân khúc nhạc lòng trong nổi nhớ bâng khuâng..."
Nguyễn Thế Hoàng @ 19:26 25/05/2012
Số lượt xem: 175
Số lượt thích:
0 người
 
- Một giáo viên "anh hùng" (16/05/12)
- Kết quả thi KSCL khối 8 (11/05/12)
- Kết quả thi KSCL khối 7 (11/05/12)
- Kết quả thi KSCL khối 6 (11/05/12)
- Thông báo các môn thi tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2012-2013 của Sở GD-ĐT Hà Tĩnh (09/05/12)




Các ý kiến mới nhất